Biểu cảm về dòng sông

Cuộc đời của mỗi nhỏ người sẽ ko thể tránh khỏi những vòng vèo, dùng dằng. Chính những vòng vèo đó, chủ yếu cuộc sống phồn hoa đô hộ trong tương lai rồi sẽ khiến ta trong một giai đoạn như thế nào đó của cuộc đời sẽ quên đi những chân giá trị đích thực. Nhưng hãy luôn luôn nhớ rằng, quê hương- nơi có những điều bình dị nhưng đã nuôi ta khôn lớn, trưởng thành luôn luôn mở rộng vòng đeo tay xin chào đón họ. Những bài xích có tác dụng văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nhận về dong sông hoặc cánh đồng,…của quê hương. lúc cảm nhận, những bạn tất cả thê bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ của cá nhân để bài bác viết thêm sinc động, hấp dẫn. Các bạn tất cả thể tsay đắm khảo những bài có tác dụng văn mẫu dưới đây để từ đó tất cả thể định hình bí quyết viết đến riêng rẽ bản thân. Chúc các bạn thành công!


Nội dung bài xích viết


BÀI VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ DÒNG SÔNG (HOẶC CÁNH ĐỒNG…) – CẢM NGHĨ VỀ DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG

“ Quê hương là bé đò nhỏ êm đềm khua nước ven sông “. Đã từ thọ, hình ảnh dòng sông quê hương đã đi vào thi ca nhạc họa với hình ảnh bình dị, thân thương và vào mắt những người nhỏ của quê hương, dòng sông quê có lẽ lại đặc biệt hơn thế. Đó là một phần của quê hương, một phần của tuổi thơ nhưng như những ca từ vào bài xích “ Quê hương “ của đơn vị thơ Đỗ Trung Quân “ Quê hương nếu ai ko nhớ, sẽ ko lớn nổi thành người “.

Bạn đang xem: Biểu cảm về dòng sông

Tuổi thơ tôi cũng bao gồm một loại sông mang đến riêng biệt mình cơ mà mỗi khi nhắc tới, lòng tôi lại mửa nao bồn chồn đến lạ mà nghĩ tới quê hương, cái ký kết ức ùa về như mới ngày làm sao, một dòng sông đỏ nặng phù sa xuất xắc cũng chính là tình thân thương của làng quê chan chứa,nuôi dưỡng những con người làng quê từ bao đời nay. Con sông dài bất tận, mềm mại uốn lượn như một dải lụa xanh bảo phủ thôn trang. Dòng nước trong mát như một chiếc gương khổng lồ soi nhẵn mây trời. Hai mặt sông là những cây liễu xanh như những cô bé làm duyên ổn, thả tóc soi gương thuộc với lũy tre xã đan sát vào nhau như một mặt hàng rào chắn. Đó cũng là nơi mà buổi trưa thuộc lũ trẻ vào làng mạc trốn bố mẹ chui qua lũy tre này đánh trận giả tuyệt chỉ đơn giản là bứt những chiếc lá tre thả xuống cái sông làm cho thuyền, làm cho thành những crúc bọ ngựa greed color, ôi nhớ làm sao những buổi đào giun, đi câu cá,trung khu hồn tôi như được tắm táp ngụp lặn dưới loại sông của tuổi thơ, của ký ức. Hay những đêm hnai lưng, được ngồi trõng ven sông, được nghe bà kể những câu chuyện cổ, những đêm trăng cả nhà ngồi bên loại sông chờ mát nói chuyện vui vẻ, quây quần bên nhau to lớn nhỏ về một ngày vất vả. Lớn hơn một chút nữa, mẫu sông quê trong tôi như người mẹ thứ nhì, chiếc sông ngày ngày như người mẹ còng lưng trở những phù sa trĩu năng bồi đắp mang lại cánh đồng lúa trổ bông, để có những mùa đá quý bội thu, để thành những hạt gạo, chén bát cơm nuôi lớn Cửa Hàng chúng tôi từng ngày. Rồi bao gồm loại sông cũng cung cấp nước sinc hoạt hàng ngày đến người dân quê hương tôi, có lại cho dân xã cuộc sống ấm no trù prúc nhờ nguồn thủy sản cá tôm đa dạng mẫu mã. Đó là những mẻ lưới đầy ắp làm sao là những cá diêu hồng, cá diếc, cá rô của bố và cậu tôi thuộc với tiếng cười vui vẻ, sảng khoái của dân chài lưới. Dường như, ta lắng tai nghe kỹ, con sông cũng đang trộn vào niềm vui cùng dân xã, nó cũng biết giận hờn, vui buồn như bé người. Cảm ơn dòng sông, cảm ơn những kỷ niệm đã đến tôi những niềm vui, những bài xích học quý giá và cả những người bạn thuở ấu thơ.

Yêu biết mấy dòng sông quê hương, cái sông chứa bao kỷ niệm khát vọng bé bỏng, bồi đắp mang đến tôi bao tình cảm giản dị, thân thương, dạy cho tôi biết yêu quê hương, đất nước, về nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Mai sau, dù cho có bay xa bay cao ra những khoảng trời mới, dù có bơi ra biển cả đại dương nhưng chắc chắn tôi sẽ ko bao giờ quên được dòng sông quê tuổi thơ này.

*
Dòng sông quê xanh mát êm đềm rất đẹp

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NHẬN VỀ DÒNG SÔNG – CẢM NGHĨ VỀ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

Quê hương tôi có con sông xanh biếcNước gương trong soi tóc những mặt hàng treTâm hồn tôi là một buổi trưa hèToả nắng xuống lòng sông lấp loáng…

Mỗi lúc đọc những câu thơ này của Tế Hanh chắc hẳn ai cũng sẽ nhớ đến loại sông quê hương bản thân đã gắn bó một thời. Tôi cũng vậy. Con sông quê như một phần kí ức ko thể quên vào nhỏ người tôi.

Tôi yêu thương loại sông quê hương tôi như yêu bao gồm quê hương ruột thịt, yêu bằng một tình thương bất diệt. Trong kí ức của tôi, con sông ấy uốn mình quanh bờ đê kéo dãn dài mãi lâu năm mãi. Nó thướt tha, mềm mại, mượt nhưng mà nhưng thanh khô khiết đến vào ngần… Tôi ko biết con sống ấy dài tới đâu, cũng ko biết nó sẽ đi về đâu, nhưng dòng sông này như một phần máu thịt không thể thiếu của vùng đất quê hương tôi. Từ bên trên bờ chú ý xuống, từng rặng liễu, những cành lá um tùm những lá in bóng xuống mặt hồ tạ cần một khug cảnh trữ tình tuyệt đẹp. Người ta vẫn thường nói dòng sông này đó là nguồn sống của quê tôi. Nó ấp ủ phù sa đến đất đai, nó cung cấp đến người dân nơi đây một thứ nước tinh khiết vào trẻo. Tôi nhớ như in những lần bơi mặt bờ sông thuộc lũ trẻ láng giềng những hôm trời oi ả chói lóa, nhớ lần đầu tiên được vùng vẫy trong làn nước ấm áp như cái sữa mẹ nuôi nấng đề nghị vùng đất này, mẫu cảm giác non lành, sung sướng ngọt ngào bỗng chốc tràn ngập con người tôi. Hòa mình vào dòng sông cũng chính là thả mình vào quê hương đất mẹ, là được tìm kiếm về với những cảm giác an ninh, nhẹ nmặt hàng. Rồi tôi nhớ tới những lần chèo thuyền trên sông, nhớ tới những lần đi chăng lưới đánh cá trên sông cùng tía. Lúc mặt trời đổ trơn, mặt nước tựa như được dát bạc, óng a lấp lánh một thứ color diệu kì trong suốt điểm xuyết những bầy cá tụ tập dưới làn nước đuối lành ấy. Buổi tối vẻ đẹp dịu dàng của cái sông lại càng rõ nét hơn bao giờ hết. Khi ấy, cái sông quê phủ lên mình một màu sắc đen tím than tựa như làn tóc dài óng ả mượt mà lại của người thiếu nữ tuổi trăng tròn với biết bao ngôi sao sáng lấp lánh kia. Vầng trăng in hình xuống mặt sông tựa như chiếc cặp tóc duyên dáng gài lên bộ tóc lâu năm mượt ấy. Dòng sông đẹp đến kì lạ. Ai đi qua đều cảm nhận được một cảm giác bình an, thoải mái, dễ chịu đến lạ thường.

Đó ko chỉ được coi là dòng sông bồi đắp khiến đến quê hương tôi trở cần đẹp đẽ, phú quý hơn. Trong kí ức của tôi loại sông còn là một kỉ niệm, là tuổi thơ của một thời thơ ấu tươi đẹp. Đó là những lần mò trai, dò ốc cùng lũ bạn, những lần nhưng mà mèo đá quý như bám đầy tay chân, những buổi chiều lộng gió tôi cùng tía ra sông câu cá, cùng lũ trẻ hàng xóm rủ nhau ra sông hòa tâm hồn vào làn nước mát rượi ấy, bên nhau chổ chính giữa sự, phân tách sẻ, kể lẫn nhau nghe những câu chuyện thú vị. Những kỉ niệm ấy gồm lẽ, tôi sẽ không thể cùng không bao giờ gồm thể quên được.

Dòng sông quê tôi tất cả cái vị mặn mặn, ngòn ngọt, có dòng vào trẻo, thanh khiết của làn nước sông cơ mà tôi chẳng thể quên. Tôi sẽ chẳng thể làm sao có một tuổi thơ trong sạch, ngọt ngào, dịu dàng nếu không tồn tại chiếc sông thương mến ấy.

Xem thêm: Bài Văn Mẫu Lớp 8 Số 5 Đề 1: Giới Thiệu Một Đồ Dùng Trong Sinh Hoạt

*
Dòng sông tuổi thơ

Bài văn mẫu số 3 Cảm nghĩ về mẫu sông (hoặc cánh đồng…) – cảm nghĩ về dòng sông quê

Với mỗi bé người, vào cuộc đời, luôn bao gồm một cảnh vật, một điều gì đó, làm cho điểm tựa, để mỗi khi vui buồn, trọng điểm hồn luôn hướng về đó. Với tôi, dòng sông những ngày thơ ấu luôn mãi trong kí ức, thanh khô tẩy trung tâm hồn tôi, là chỗ dựa mang lại linh hồn.

Con sông nhỏ uốn éo quanh làng xóm, ôm trọn lấy quê hương yêu thương dấu. Dù bây giờ đã rời xa quê hương, nơi tôi kiếm tìm đến đầu tiên mỗi lần về thăm làng mạc, luôn luôn là dòng sông yêu thương dấu ấy. Bao đời nay, nó vẫn như vậy. Vẫn là tấm áo đỏ nặng phù xa, quá khứ từng bồi đắp lên xóm làng, bây giờ lại chuyên cần nuôi nấng ruộng đồng, cây trái. Sông mẹ hiền hòa nước chảy bốn mùa, nhưng cũng bao gồm lắm lúc giận giữ mỗi mùa mưa bão, từng bé sóng ào ào đánh vào mặt bờ. Đôi bờ, từng hàng tre xanh thẫm, rủ tóc xuống lòng sông, che đuối cả khoảng trời. Giữa khung cảnh ấy, bừng lên sắc hoa của những bông hoa dại, của hoa cải xoàn ươm, tạo yêu cầu một bức trỡ ràng hợp lý. Tôi bây giờ đã đi qua nhiều nơi, ngắm nhiều cảnh đẹp, nhưng bức trạng rỡ sông quê ấy luôn luôn là đẹp nhất.

Sông quê- hai từ ngắn ngủi nhưng linh nghiệm, chứa cả tuổi thơ của tôi. Những ngày thơ nhỏ nhắn ấy, tôi từng thuộc bạn bè cổ tắm mát, ngụp lặn bên trên cái sông. Sông quê vỗ về, tắm mát Cửa Hàng chúng tôi, xua đi cái nóng mùa hè. Không giống trẻ nhỏ bây giờ, công ty chúng tôi ngày ấy học bơi với sông mẹ, “chuồn chuồn cắn rốn tập bơi” nhưng đứa như thế nào cũng bơi giỏi, yêu thích ngụp lặn. Sang thu, tiết trời trở lạnh. Chúng tôi lại đi dọc bờ sống, bới đất, bắt những nhỏ giun béo bệu, làm cho mồi rồi buông cần câu cá. Bọn phụ nữ sẽ lấy gạch làm bếp, nấu cơm, nướng cá, cả bọn chơi đồ hàng, làm một gia đình, cười vui bên sông. Bữa cơm mặt sông ngày ấy, mất ngon bằng những thứ đồ ăn bây giờ, nhưng vào ký ức mỗi đứa, nó là món ăn ngon nhất trên đời. Sông quê thời điểm ấy như người mẹ, chỉ lặng lẽ đứng quan sát Cửa Hàng chúng tôi từ xa, âm thầm thả xuống những bóng mát mát rười, bịt nắng mang lại chúng tôi.

Với mỗi người dân vào xóm, sông quê cũng là một phần đặc biệt. Mỗi chiều, những chưng nông dân đi làm đồng về, rửa thủ công ở bến nước, rồi ngồi nghỉ dưới tán tre, ánh mắt xa xăm về một miền làm sao đó. Tôi tự hỏi, liệu chăng, các bác bỏ bao gồm đang nhớ về quãng thời gian gắn bó bên sông quê. Bà ngoại tôi thường nói con sông quê này gắn bó với từng người trong xã, mỗi người sẽ gồm một hình ảnh riêng biệt về bé sống ấy trong trái tyên. Mỗi người xã đi xa, thứ cuối cùng quan sát thấy ở làng, là dòng sông ấy, thứ quan sát thấy đầu tiên lúc trở về làng mạc, cũng là con sông ấy. Lâu dần, người dân coi con sông ấy thành dấu hiệu của làng mạc, chỉ cần nhìn thấy nó, tức là đã về buôn bản.

Làng quê tôi bây giờ đã nuốm đổi, không còn cái vẻ mộc mạc của mái lá công ty tranh mãnh thời thơ ấu, mà lại cầm cố vào đấy là những nơi ở bê tông đẹp đẽ với chắc chắn, cả thôn làng mạc khoác lên tấm áo của thời kỳ mới, của làng hội hiện đại. Nhưng sông quê vẫn vậy, vẫn thận trọng giản dị, vẫn áo đỏ phù sa cần mẫn nuôi nấng vườn tược như người mẹ hiền.

Xem thêm: Kể Chuyện Cổ Tích Bằng Tiếng Anh Hay Cho Bé Kèm Audio, Truyen Co Tich Bang Tieng Anh

Tôi bây giờ đã rời buôn bản, theo cha mẹ đi nơi khác, gặp nhiều con sông rộng lớn hơn, nhưng con sông tuổi thơ ấy vẫn thuộc dòng sông đẹp nhất, là ký kết ức hằn sâu về tuổi thơ, là niềm ao ước ngóng chú ý thấy mỗi lần về xóm của tôi.


Chuyên mục: Tổng hợp