KỂ VỀ 1 CUỘC GẶP GỠ VỚI CÁC ANH BỘ

      27

Kể về một cuộc gặp mặt gỡ với các chú bộ đội nhân dịp thành lập Quân team nhân dân nước ta – mẫu mã 1

Nhân ngày ra đời quân đội dân chúng Việt Nam, học sinh cả trường em được vinh dự chào đón những anh lính cụ Hồ. Đã từ rất lâu, bọn chúng em chỉ được hình dung các anh cỗ đội can đảm bất tắt hơi qua những bài xích thơ, bài hát, bức tranh, ni được chú ý thấy những anh trong bộ quần áo màu xanh lá cây đầy ý nghĩa sâu sắc ấy thật là một trong dịp hi hữu có. Là 1 trong những liên đội trưởng của trường, em như mong muốn được những thầy cô mang đến phát biểu về cảm nghĩ của chính bản thân mình về ráng hệ phụ thân anh đã chiến đấu, hi sinh vì chưng tổ quốc. Buổi lễ diễn ra, trước toàn thể các bạn học sinh, trước những thầy cô giáo yêu quý và những anh bộ đội, em bước đi bục phát biểu ví dụ và đầy tình cảm.

Bạn đang xem: Kể về 1 cuộc gặp gỡ với các anh bộ

Kính thưa các thầy cô giáo, kính thưa các anh lính và các bạn học sinh thân mến. Để tất cả cuộc sống tự do ngày hôm nay, để trẻ em được đến trường, để nhỏ người vn được sinh sống trong trường đoản cú do niềm hạnh phúc thì đã tất cả biết từng nào thế hệ cha anh đã bổ xuống, họ không ngần ngại hi sinh tính mạng của chính mình đổi đem sự độc lập và độc lập. Ngày hôm nay em thiệt vinh dự khi được đứng bên trên này, nhân thời cơ ngày thành lập quân team Nhân Dân vn để giữ hộ tới cụ hệ cha anh – phần đông người anh hùng đất nước lời tri ân thâm thúy nhất.Thế hệ phụ thân anh họ đã phải trải qua biết từng nào gian khổ, họ đã từng có lần bị nô lệ, đã có lần bị bọn áp đẫm máu. Họ nên trong cảnh túng bấn cơm không tồn tại mà ăn, nước chẳng có mà uống. Thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đã làm biết bao nhiêu bom đạn xuống mảnh đất bé dại bé của họ và cướp đi biết bao nhiêu tính mạng con người việt Nam.

Những người bà bầu mất con, những người dân vợ mất chồng, những người con không cha mẹ cha, phần lớn người đồng chí mất đồng đội. Họ không phần nhiều đánh thay đổi cả hạnh phúc cá thể mình ngoài ra quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Bao hàm người chiến sỹ bị giặc bắt bọn họ thà chết chứ không chịu khai, họ đề nghị chịu biết bao rất hình sống không bởi chết. Hẳn trong chúng ta người nào cũng biết đến những chiếc tên như Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Cừ, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi…Họ hầu hết là đông đảo người đồng chí cách mạng vượt trội cho tấm lòng yêu đất nước. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương trong trái tim người vẫn còn đó mãi. Chất độc hại màu da cam vẫn giữ lại di chứng cho thấy thêm bao nhiêu bé người. Do đâu mà phần lớn thế hệ phụ vương anh lại quyết mất mát như vậy. Vì chưng đất nước, bởi vì nhân dân. Họ không thể chịu đựng sống nhát sống kém, bọn họ không thể sống cơ mà không trường đoản cú do. Hồ nước Chí Minh tiêu biểu vượt trội cho ý chí sắt đá của gắng hệ cha anh. Fan đã làm các nghề đi những nước để tìm ra con phố cứu nước.

Vì thế bọn họ cần “uống nước ghi nhớ nguồn” “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Ráng hệ cha anh sẽ hi sinh cả xương máu của mình để làm cho nên quốc gia thì họ những người sống trong cảnh độc lập no đầy đủ thì rất cần được giữ gìn xây dựng tổ quốc giàu to gan lớn mật hơn nữa. Em xin cố mặt các bạn học sinh nhờ cất hộ lời cảm ơn thâm thúy đến núm hệ phụ thân anh đã có tác dụng nên giang sơn ngày hôm nay.

Sơ đồ tứ duy

*

Dàn ý bỏ ra tiết

1. Mở bài:

- giới thiệu về cuộc gặp mặt gỡ.

- Em rứa mặt chúng ta phát biểu chủ kiến tại cuộc chạm chán gỡ này.

2. Thân bài:

- Địa điểm của cuộc chạm mặt gỡ? Cuộc chạm mặt gỡ đó diễn ra như cụ nào?

- tại buổi gặp mặt đó, em sẽ phát biểu những suy nghĩ gì?

+ Về gần như gian khổ, khó khăn khăn, vất vả của thay hệ phụ vương anh.

+ Về tinh thần dũng cảm, kiên cường, bất khuất của vậy hệ cha anh.

+ Niềm tự hào về ráng hệ phụ vương anh.

+ nhiệm vụ của bản thân, của ráng hệ trẻ hiện thời với quê hương, đất nước.

3. Kết bài:

- cảm giác về cuộc chạm mặt gỡ.

- bài học kinh nghiệm cho bạn dạng thân.

*

Các bài bác mẫu khác:

Kể về một cuộc chạm mặt gỡ với những chú cỗ đội nhân thời cơ thành lập Quân nhóm nhân dân nước ta – mẫu mã 2

Một buổi sớm đầu đông, nắng nóng mờ nhạt bên trên từng ngọn cây, cái lạnh giá ấy cần yếu nào ngăn cản trở được sự hào khởi của lũ học sinh chúng tôi. Bây giờ là ngày kỉ niệm ngày thành lập Quân đội quần chúng Việt Nam, trường tôi tổ chức một buổi gặp mặt thân mật và gần gũi giữa cộng đồng học sinh shop chúng tôi và đa số người đã từng xông pha trên mặt trận, chiến trường.

Đúng 7 tiếng sáng, đoàn xe gửi hội cựu chiến binh đã dừng trước cổng ngôi trường tôi. Vẫn phong cách của một bạn lính cầm cố Hồ năm xưa, các bác dịch rời nhanh giường đến số chỗ ngồi của khách mời. Từ bỏ xưa, qua mẩu truyện của ông bà, tôi đã vô cùng ngưỡng mộ ý chí kiên trì và lòng kiêu dũng của những người dân chiến sĩ, nay lại được tái ngộ thế này, vào tôi chẳng thể kìm nén được cảm xúc nghẹn ngào. Đó là những người đã giữ lại xương máu, nỗi đau, nước mắt khu vực chiến trường, là fan đã hi sinh hạnh phúc cá nhân để lưu lại từng tấc đất đến tổ quốc thân yêu.

Xem thêm: Lên Đồ Quinn - Quinn Mùa 11: Bảng Ngọc Bổ Trợ, Cách Lên Đồ

Các bác bỏ kể cho chúng tôi những gian khổ nơi chiến trường. Dù đã có được nghe qua hầu như trang viết kế hoạch sử, qua lời kể của các thầy cô cỗ môn nhưng mẩu chuyện mà những bác mang lại mới thực thụ là một quả đât sống động vì họ là những chứng nhân kế hoạch sử, những người dân đã trực tiếp thế súng cùng chiến đấu cho tới giờ phút cuối cùng. Cả trường vắng lặng lắng nghe, thi thoảng có những tràng vỗ tay khủng vang lên và khá nhiều bạn đã nhảy khóc. Tôi thua cuộc hậu trường, thấy được những tấm huy chương lung linh trên ngực những người dân cựu chiến binh ấy nhưng càng thêm bái phục và tự hào. Bác bỏ nhớ độc nhất là trận đánh đấu chống tập kích bằng máy bay B52 đánh phá thủ đô và vài ba tỉnh ở kề bên năm 1972 của Mĩ. Hồi đó giặc bắn phá tởm lắm, chúng điên loạn trút từng đợt bom, ko quân Mỹ đã kêu gọi tổng cộng 1/2 số lượng máy bay B-52, rõ ràng là 197 chiếc trên tổng thể 400 loại mà Mỹ sở hữu. Mà các cháu biết chúng ta đánh Mĩ như nào không? quân nhân ta chỉ phóng khoảng tầm 334 trái SA-2, để cho giặc Mỹ sửng sốt. Ròng rã chiến tranh suốt 12 ngày đêm, cuối cùng thành công đã nghiêng theo phía bao gồm nghĩa. Một tràng vỗ tay khủng vang lên, đột giọng bác chùng xuống: “Chính quyền ta còn non trẻ, giặc bắn phá vì vậy cốt để hủy hoại cơ quan liêu đầu óc của ta. Chúng nhẫn vai trung phong đánh vào cả bệnh viện, sân bay. Đồng nhóm của bác đã và đang hi sinh vị bom đạn của chúng.”

Nói đến đây, bác bỏ lấy khan tay lên chấm nước mắt. Không gian chùng xuống, số đông giọt nước mắt sẽ rơi. Đó là giọt nước mắt của lòng thương, của niềm bái phục cho một ý chí pk hào hùng. đại diện các bạn, tôi đứng trước toàn trường cùng dõng dạc nói: “Thưa những bác, chúng con cháu hiểu rằng để sở hữu được độc lập từ bây giờ là bao xương tiết và công sức của nỗ lực hệ anh cha đã nhằm lại nơi chiến trường. Chúng con cháu rất hàm ân và vô cùng cảm phục với phần đông hi sinh của cố hệ đi trước. Chúng cháu xin hứa rằng núm hệ trẻ thời nay – những mần nin thiếu nhi tương lai của đất nước, vẫn ra mức độ chiến đầu để lưu lại từng tấc khu đất tấc rubi của tổ quốc, đồng thời cố gắng hết sức xây dựng non sông ngày một hiện đại và cải cách và phát triển hơn!”

Tiếng vỗ tay quang vinh cả một khoảng tầm trời. Nắng sẽ lên xua chảy đi không khí bi lụy của mùa ướp đông giá. Đó là ánh nắng của độc lập, tia nắng của bầu trời tự do. Tôi cầu mình sẽ tiến hành đắm chìm trong tia nắng ấy vĩnh cửu và để làm được điều đó, không ai khác, thay hệ trẻ bọn chúng tôi cần có bổn phận đề nghị học tập,rèn luyện thật xuất sắc và có thể đem lại tia nắng tự bởi vì cho mãi về sau.

*

Kể về một cuộc chạm chán gỡ với những chú cỗ đội nhân ngày thành lập Quân nhóm nhân dân việt nam – chủng loại 3

Trong chúng ta chắc hẳn ai ai cũng biết ngày 22-12 là ngày gì. Và ngày nay có chân thành và ý nghĩa lịch sử rất lớn đối với dân tộc, với giang sơn và với mỗi con người vn chúng ta. Nó không chỉ trở thành thời điểm dịp lễ của những chú, những bác trong quân ngũ cơ mà nó còn là một ngày vui bình thường của mọi người trên non sông Việt Nam. Để kỉ niệm ngày thành lập và hoạt động Quân đội dân chúng Việt Nam, giáo dục học viên truyền thống lịch sử vĩnh viễn của dân tộc, trường em vẫn tổ chức 1 trong các buổi tham quan liêu Viện bảo tàng Quân đội.

Chuyến đi này đang để lại cho em nhiều tuyệt vời sâu sắc và nhiều bài học lí thú, té ích. Không những thế nữa, vào buổi du lịch thăm quan này, chúng em đã có vào Phòng truyền thống lâu đời của Viện bảo tàng, chạm chán gỡ phần nhiều con fan đã đi vào lịch sử vẻ vang dân tộc: Đại tá Bùi quang quẻ Thận - người trực tiếp tài xế tăng tiến thẳng vào Dinh Độc lập Ngày 30-4; Đại tá Lê - bạn trực tiếp kéo cờ trong ngày Quốc khánh 2-9. Cuộc nói chuyện thật là vui vẻ, té ích. Bọn chúng em quây quanh hai bác. Gương mặt người nào cũng hớn hở kỳ lạ thường; bởi trong lòng mỗi người đều phải sở hữu niềm hãnh diện đã được gặp mặt mặt đầy đủ người anh hùng trong lịch sử hào hùng dân tộc Việt Nam. Linh mùi hương - lớp trưởng đứng lên thay mặt đại diện cả lớp hỏi thăm mức độ khỏe của những bác. Nhìn phần lớn tấm huân chương sáng lấp lánh trên ngực áo, em thấy 1 phần công lao của những bác trong sự nghiệp giải hòa dân tộc, giải phóng khu đất nước. Bác Lê êm ả hỏi:

- gắng nào, các cháu khỏe chứ? tiếp thu kiến thức ra sao?

- gồm ạ, bao gồm ạ! học tập kì một, lớp cháu số đông đều được học viên giỏi, hạnh kiểm tốt đấy bác bỏ ạ. - Cả lớp nhao nhao.

- ráng là siêu tốt, khôn xiết tốt. Những cháu vẫn thực hiện tốt năm điều chưng Hồ dạy, ngoan lắm! bác bỏ Lê gật gù:

- bây chừ các cháu mong muốn hỏi gì nào?

Một loạt cánh tay giơ lên nhưng Quý nhanh nhảu giơ tay lên trước:

- chưng ơi! lý do có ngày 22-12 ạ?

Bác Thận gật đầu, mỉm cười rồi trả lời:

Bây giờ đồng hồ thì em sẽ hiểu nguồn gốc ngày 22-12 qua lời nói của chưng Thận, đọc về truyền thống yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc bản địa và đặc biệt là các chú, các bác vào quân đội. Càng đọc nơi bắt đầu thì càng đề nghị trân trọng, càng phải phải lưu lại nó vào tiềm thức. Đó cũng là câu hỏi làm trình bày lòng biết ơn của mình đối với những bậc tiền bối đang hi sinh để dịp nghỉ lễ hội này càng có ý nghĩa sâu sắc và sâu sắc.

Kế tiếp là thắc mắc của Trang giành riêng cho bác Lê:

- Thưa bác? Ngày quản trị Hồ Chí Minh đọc phiên bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường lịch sử vẻ vang Ba Đình, bác là bạn trực tiếp kéo cờ nước ta lên cột cờ trong những lúc mọi tín đồ hát Quốc ca. Cho cháu hỏi: trọng tâm trạng của bác bỏ lúc ấy ra sao ạ?

- Đúng là khi ấy bác giữ trách nhiệm nặng nề. Bác vừa mừng lại vừa lo. Các cháu bao gồm biết vị sao không? Mừng vì bác bỏ là người trực tiếp kéo cờ trong một buổi lễ hết sức quan trọng; siêu vinh dự với tự hào. Lo là vì yêu cầu kéo cờ làm thế nào để cho vừa hết bài bác Quốc ca thì cờ cũng bắt buộc kéo tột đỉnh cột cờ. Trong khi đang kéo cờ thì bác có một xúc cảm rất khó khăn tả cơ mà vô cùng mãnh liệt: Sự xúc cồn đã lấn lướt trái tim bác. Lòng chưng như muốn nói thiệt to: vn tự do! vn độc lập! Hồ quản trị muôn năm!”.

Khuôn mặt bác thể biểu hiện rõ nỗi xúc động cứ xen kẽ vào nhau. Em hiểu rõ sâu xa rằng ngày 2 -9 có ý nghĩa cực kì to lớn lớn trong những con người việt Nam, cái đẹp thêm trọng tâm hồn con bạn và làm vẻ vang thêm trang sử hào hùng của dân tộc Việt. Khuôn mặt mỗi member của lớp 9A cũng khác nhau. Tất cả người bộc lộ nét tươi tắn, sung sướng, hãnh diện và tự hào vì non sông ta đang giành thắng lợi từ tay thực dân Pháp bằng không hề ít nỗ lực phi thường, cũng đều có bạn vẻ khía cạnh trầm tư, suy nghĩ. Chắc hẳn rằng bạn vẫn nghĩ, để có được hòa bình, chủ quyền như hôm nay, dân tộc ta đang đổ lừng khừng bao nhiêu xương máu, bao con tín đồ đã bổ xuống cho Tổ quốc quyết sinh. Sau đó, bác Thận lại kể cho cái đó em nghe về chiến thắng lịch sử ngày 30-4. Nhờ gồm lời kể của bác mà chúng em biết được thắng lợi lẫy lừng với sự lãnh đạo hữu hiệu của Đảng, niềm tin yêu nước nồng dịu của quần chúng ta và sự giúp sức to to của đồng đội năm châu.

Chính lúc này đây, em thiệt sự cảm động. Sự biết ơn, niềm từ bỏ hào, một chút ít hãnh diện, một chút ít hổ thẹn đã tạo nên trong lòng em một cảm hứng khó tả. Em đứng lên phát biểu những lưu ý đến và tình yêu của mình. Với ngày mai ban đầu từ ngày hôm nay. Ngay lập tức bây giờ, lúc còn ngồi trên ghế công ty trường, chúng con cháu sẽ cố gắng học tập tốt, nhằm khi vào đời góp thêm phần đưa nước ta sánh vai với những cường quốc trên cụ giới. Chúng con cháu sẽ tiếp tục kế thừa và phát huy những truyền thống lịch sử mà thân phụ anh đi trước để lại. Cuối cùng, con cháu xin chúc các bác một sức mạnh dồi dào để công tác tốt.

Em vừa xong xuôi câu nói, một tràng pháo tay rộn ràng vang lên. Tiếp theo, chúng em cùng các bác đi thăm Viện Bảo tàng. Vừa đi, những bác vừa giảng giải cho chúng em về truyền thống lịch sử yêu nước của dân tộc bản địa ta. Trời gần trưa, tia nắng bắt đầu gay gắt, bọn chúng em luyến tiếc phân chia tay các bác để lên trên xe xe hơi trở về trường.

Buổi nước ngoài khóa tuy kết thúc nhưng đang để lại trong tâm địa chúng em biết bao cảm xúc. Đối với riêng rẽ em, đấy là một dịp nhằm nói lên những quan tâm đến của mình với rứa hệ phụ thân anh đi trước, tăng lên lòng quyết chổ chính giữa và niềm tin vào một trong những ngày mai tươi sáng hơn.

Kể về một cuộc chạm mặt gỡ với các chú cỗ đội nhân ngày thành lập Quân team nhân dân vn – chủng loại 4

“Uống nước ghi nhớ nguồn” là truyền thống xuất sắc đẹp của nhân dân ta từ bỏ bao đời nay. Trong buổi lễ kỉ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân nước ta (22/12) năm nay, tôi đang được gặp gỡ các chú quân nhân và như mong muốn là bạn thay mặt các bạn để phát biểu những xem xét của thay hệ bản thân về cụ hệ phụ vương anh đã chiến đấu, mất mát để đảm bảo an toàn Tổ quốc. Khoảng thời gian rất ngắn ấy để cho tôi đích thực xúc động.

*

Buổi chạm mặt gỡ được tổ chức triển khai tại hội ngôi trường của trường tôi. Từ sáng sớm, cửa hàng chúng tôi đã mang đến trường để sẵn sàng chu đáo số đông thứ để cuộc gặp gỡ gỡ được ra mắt tốt rất đẹp nhất. Tôi và vài bạn nữa có khăn trải bàn từ bên đi, để lọ hoa, sẵn sàng cả nước, hoa quả và bánh trái bày vẽ trên bàn thật đẹp. Buổi lễ được ban đầu vào dịp 7h30. Các thầy thầy giáo đều đang đi đến đông đủ. Bạn bè học trò shop chúng tôi thì háo hức hóng đợi. Sau cuối thì các chú bộ đội cũng cho tới trong bộ quân phục blue color lá, cùng với quân hàm cùng huy chương mà những chú đạt được trong trong cả cả cuộc đời.

Sau nghi thức xin chào cờ, thầy hiệu trưởng sẽ đọc diễn văn mừng đón Ngày thành lập và hoạt động Quân nhóm nhân dân vn 22/12. Xong bài tuyên bố của thầy hiệu trưởng, một chú bộ đội thay mặt đại diện cả đoàn lên trò chuyện với chúng tôi. Chú là 1 trong những người cương cứng nghị với giọng nói sang sảng. Khuôn phương diện chú đã hiện rõ dấu vết thời hạn với hồ hết nếp nhăn. Cố nhưng, tôi ấn tượng nhất với chú là song mắt. Đôi mắt chú vẫn còn rất tinh tường và quan trọng đó là 1 trong đôi mắt với ánh mắt mạnh mẽ, cứng cỏi cũng đều có sự bình tĩnh. Đôi đôi mắt ấy khiến cho tôi cảm thấy không có nỗi sợ quá lớn so với chú ở bây giờ nưa. Có lẽ rằng chú đã thử qua hết thảy phần nhiều nỗi đau cùng sự hại hãi, cũng chứng kiến những điều cực shock nhất rồi bắt buộc chú new bình tĩnh, điềm đạm mang đến vậy. Chú nói cho công ty chúng tôi nghe về trận chiến ác liệt mà chú cùng đồng đội của bản thân đã đề xuất trải qua, cả mọi mất non hi sinh trong những trận đánh cơ mà quân, dân ta cả kẻ thù cũng thế. Chưa khi nào tôi thấy thấu hiểu và khâm phục những người dân lính trong trận chiến vệ quốc của ta cho thế. Nhờ bao gồm hi sinh cao tay ấy mà mảnh đất của phụ vương ông ta được giữ gìn một cách trọn vẹn. Nếu không có họ, không biết giang sơn này sẽ đi về đâu.

Chú cùng shop chúng tôi trò chuyện cực kỳ lâu. Chú cũng đáp án những thắc mắc của cửa hàng chúng tôi về cuộc sống, chiến đấu của các chú trong quá khứ bằng một thể hiện thái độ rất gần gũi và nhẫn nại. Không hiểu sao tôi thấy chú thật gần gũi và thân thiết giống như người fan mà tôi đã quen biết từ rất mất thời gian chứ chưa hẳn chỉ vừa mới gặp gỡ cách trên đây vài tiếng. Hợp lí do mẩu chuyện mà chú share với chúng tôi chân thật quá hoặc cũng bởi vì cách chú lắng nghe để ý những thắc mắc ngô nghê của chúng tôi, và vấn đáp chúng một cách rất chân thành? Tôi cũng đắn đo nữa, tuy nhiên dù sao thì tôi cũng thấy chú thân thiện hơn cực kỳ nhiều. Sau cùng tôi là người thay mặt tất cả học sinh trong ngôi trường lên phân phát biểu quan tâm đến của mình. Dù khôn xiết hồi hộp nhưng tôi thấy ánh nhìn khích lệ mà những thầy thầy giáo và các bạn dành mang đến tôi, tôi thấy mình yên tâm hơn khôn xiết nhiều. Tôi tiến bước bục phát biểu, hít một khá thật sâu với phát biểu bằng cảm hứng thật của mình qua câu chuyện của chú:

- Thưa các bác, các chú, những thầy thầy giáo và chúng ta học sinh đang xuất hiện trong hội trường ngày hôm nay, cháu là Ngân, học viên lớp 9A2. Cháu rất vinh diệu khi lúc này được đại diện cho toàn trường đặt lên đây, phạt biểu cảm xúc của mình. đích thực là lúc này cháu khôn xiết run và hồi vỏ hộp - Hội trường cười cợt ồ lên, khiến cho không khí tĩnh mịch và căng thẳng mệt mỏi cũng nhẹ đi ko ít. Tôi thấy tự tin hơn rất nhiều - bọn chúng cháu như ý được hình thành khi giang sơn đã hòa bình, thống tuyệt nhất nên có rất nhiều điều chúng cháu trước đó chưa từng trải qua. Đặc biệt là đầy đủ đau thương, mất đuối trong cuộc chiến vệ quốc. Nhưng hôm nay, lúc nghe đến các chú phân chia sẻ, con cháu thực sự xúc động và cháu cũng phát âm hơn về mất mát, mất mát và tàn khốc mà bất kì trận chiến tranh nào có lại, chứ không cần riêng gì trên non sông Việt nam ta. Con cháu cũng càng thêm ái mộ sự hi sinh và ý chí của lớp lớp núm hệ phụ thân anh đang nối gót nhau vào chiến trường, tham gia cuộc chiến dù biết nó nguy hiểm. Lớp người trẻ tuổi chúng cháu sẽ luôn biết ơn đông đảo con tín đồ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh và trân trọng phần đông gì chúng con cháu đang có. Nhân ngày 22/12, cháu thay mặt cho tất cả học sinh, chúc những chú, những bác có một đợt nghỉ lễ kỉ niệm thiệt vui vẻ, ý nghĩa. Con cháu xin cảm ơn!

Dưới hội trường tất cả tiếng vỗ tay loáng thoáng rồi béo hơn, vang hơn. Tôi cảm thấy tôi vừa làm được điều gì đấy thật lớn lao. Buổi chạm mặt gỡ kết thúc thành công trong nụ cười và sự thấu hiểu. Ánh nắng vẫn nhạt dần, cửa hàng chúng tôi chia tay những chú, các bác trong lưu giữ luyến. Cơ mà buổi gặp gỡ gỡ ngày lúc này đã nhằm lại trong tâm tôi một xúc cảm kì lạ. Đó không chỉ có là sự hàm ân mà còn là cả sự từ hào về cầm cố hệ thân phụ anh cùng cả ý thức và sự quyết trọng tâm vào tương lai của tớ nữa.

qqlive


Kubet