Ỷ THIÊN ĐỒ LONG KÝ

      70
Hồi (1-76)
← Hồi 58Hồi 60 →
Cơ hội kiếm tiền cùng với Pi Network – miễn mức giá - ngại gì ko thử? - Click vào mày mò ngay!!!

Một Lúc sửa mũ vườn đào, Dẫu ko hái trộm ai nào tin mang đến.

Bạn đang xem: ỷ thiên đồ long ký

Trương Vô Kỵ nghe giờ bọn ăn xin đi sẽ xa, trong miếu không thể hễ tĩnh gì nữa, bắt đầu trường đoản cú trong cái trống dancing ra. Triệu Mẫn cũng nhảy đầm ra theo, sửa lại xống áo, vừa mừng vừa giận lườm Đấng mày râu một cái. Trương Vô Kỵ khó chịu nói:

- Hđọng, cô vậy Ngoài ra phương diện mũi nhìn đến tôi nữa ư?

Triệu Mẫn sụ mặt xuống nói:

- Cái gì? Tôi đắc tội cùng với Trương đại giáo công ty tại phần nào?

Dung mạo Trương Vô Kỵ nlỗi tất cả lấp một làn sương mỏng tanh, quát lác lên:

- Cô rước cắp thanh khô kiếm Ỷ Thiên với đao Đồ Long tôi không kể đến. Cô vứt rơi tôi bên trên hoang đảo, tôi cũng không trách nát. Thế cơ mà Ân cô nương thân bị trọng thương, sao cô lại còn hạ độc thủ? Thứ đọng đàn bà tâm thuật cường bạo nhỏng cô trên đời này thật không nhiều tất cả.

Nói mang đến trên đây, bi phẫn ko dằn nổi, phái mạnh tức thì phát triển một bước xoạc cẳng xuống tấn tát mang lại cô gái tư cái ngay thức thì. Triệu Mẫn làm sao rời nổi chưởng trọn của Trương Vô Kỵ? Chỉ nghe bốp bốp bốp bốp tư giờ thiệt kêu, hai má thanh nữ sưng vù lên tức thì. Triệu Mẫn vừa nhức vừa tức, nước mắt rã ròng rã ròng, nghứa ngào nói:

- Anh bảo tôi đánh tráo tìm Ỷ Thiên và đao Đồ Long, có ai thấy không? Ai bảo là tôi hạ độc thủ với Ân cô nương, anh bảo người ấy ra đối hóa học cùng với tôi xem như thế nào.

Trương Vô Kỵ càng thêm điên tiết, lớn giờ đồng hồ nói:

- Được, nhằm tôi đến cô xuống bên dưới địa ngục đối hóa học với cô ta.

Chàng vung tay trái, câu tay bắt buộc bóp cổ người vợ, hai tay sử kình, Triệu Mẫn không thở được, giơ ngón tay đâm vào ngực con trai. Thế tuy vậy chỉ đó nlỗi trúng yêu cầu bông gòn, kình lực mất tiêu chẳng thấy hành tung, trong giây lát phương diện đàn bà tím bầm ngất xỉu đi không hề biết những gì nữa.

Trương Vô Kỵ suy nghĩ đến côn trùng thù của Ân Ly, đã toan giết mổ Triệu Mẫn đến hả giận dẫu vậy trong khi thấy thiếu phụ như thế, trong thâm tâm ko nỡ nên quăng quật nhì tay ra. Triệu Mẫn té ngửa trong tương lai, nghe bộp một giờ đồng hồ đầu vẫn va vào thềm đá của đại điện. Một dịp sau, Triệu Mẫn từ tốn thức giấc lại, thấy Trương Vô Kỵ đã chằm chằm quan sát bản thân, đầy vẻ lo lắng, đến khi cô gái msinh hoạt đôi mắt ra, bấy giờ bắt đầu thở phào một tiếng. Triệu Mẫn hỏi:

- Anh bảo Ân cô nương bị tiêu diệt rồi ư?

Trương Vô Kỵ lại nổi cơn tam bành, quát lác lớn:

- Bị cô chém bảy tám nhát tìm, cô ta... cô ta còn sống được tốt sao?

Triệu Mẫn run run giọng:

- Ai... ai bảo là tôi chém nhẹm cô ta bảy tám nhát kiếm? Có yêu cầu Chu cô nương nói đó không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Chu cô nương đâu có nói xấu sau sống lưng bạn không giống, cô ta không bao gồm mắt trông thấy, lẽ làm sao lại vu hãm mang đến cô.

Triệu Mẫn nói:

- Vậy thì vày chính Ân cô nương nói chăng?

Trương Vô Kỵ mập giờ nói:

- Ân cô nương làm thế nào nhưng nói được. Trên hoang đảo chỉ có năm người, có lẽ nào vày nghĩa prúc chỉm hay sao? hay là tôi? hoặc là Ân cô nương từ bản thân chém nhẹm mình? Hừ, tôi biết bụng dạ cô, cô sợ tôi thuộc biểu muội thành vợ thành ông xã đề xuất bắt đầu gisinh hoạt trò, ra tay hạ thủ. Để tôi nói đến cô giỏi, cô ấy chết cũng như vậy mà sống cũng vậy, tôi vẫn coi nữ là bà xã tôi.

- Thế làm sao anh về được Trung Nguyên?

Trương Vô Kỵ cười cợt nhạt:

- Đó cũng chính là nhờ vào lòng xuất sắc của cô, phái tbỏ sư lấy thuyền mang đến hòn đảo đón tôi về, cũng may nghĩa prúc tôi chưa hẳn các loại người dại dột thực thà nhỏng tôi bắt buộc mới ko mắc kế của cô. Cô sai pháo thuyền chờ địa điểm cửa ngõ biển định bắn chìm thuyền chnghỉ ngơi tôi về chỉ giá thành công toi thôi.

Triệu Mẫn mang tay xoa xoa vị trí má bị sưng, u uẩn chú ý con trai một hồi lâu, mắt lộ vẻ mếm mộ, thnghỉ ngơi lâu năm một giờ. Trương Vô Kỵ hại bản thân động trung tâm, bị vẻ đẹp với nhu tình của phụ nữ quyến rũ, vội quay đầu sang trọng nơi khác. Chàng đột nhiên dậm chân nói:

- Tôi đã từng có lần thề vẫn phục thù đến biểu muội tuy nhiên tôi nhút ít nhát vô dụng, từ bây giờ ko ra tay được. Cô tác ác nhiều đoan, thể nào cũng có những lúc gặp gỡ nên tay tôi.

Nói dứt Đấng mày râu hầm hầm đi ra khỏi miếu. Đi được mươi trượng, Triệu Mẫn bỗng dưng đuổi chạy theo kêu lên:

- Trương Vô Kỵ, anh đi đâu thế?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Cthị trấn kia có liên quan gì đến cô đâu?

Triệu Mẫn đáp:

- Tôi có điều mong mỏi hỏi Tạ đại hiệp và Chu cô nương, nhờ vào anh chuyển tôi đến chạm mặt chúng ta.

Trương Vô Kỵ nói:

- Nghĩa prúc tôi ra tay không có nể nả gì đâu, cỗ cô mong bị tiêu diệt tuyệt sao?

Triệu Mẫn cười khẩy:

- Nghĩa prúc anh tuy tàn ác độc địa thực tuy thế đâu bao gồm hồ nước thứ nhỏng anh. mà hơn nữa, trường hợp Tạ đại hiệp làm thịt tôi thì anh cũng báo được thù mang đến biểu muội, có phải là thỏa nguyện giỏi không?

Trương Vô Kỵ nói:

- Tôi hồ thứ địa điểm nào? Tôi không muốn cô chạm mặt nghĩa phụ tôi.

Triệu Mẫn mỉm cười:

- Gã tè tử Trương Vô Kỵ hồ đồ kia ơi, anh vào bụng không bỏ tôi được, cần không muốn tôi bị Tạ đại hiệp giết thịt chứ đọng gì, có đúng không ạ nào?

Trương Vô Kỵ bị cô bé nói trúng tyên ổn Black, mặt đỏ lên, quát lác lớn:

- Cô chớ có nhì nhằng nữa. Cô có tác dụng ác rồi thể nào cũng gặp ác, xuất sắc rộng không còn là tránh tôi đến xa, để tôi khỏi vắt lòng ko nổi nhưng ra tay thịt cô.

Triệu Mẫn thong dong tiến lại sát, nói:

- Tôi tất cả mấy câu tất yêu không hỏi Tạ đại hiệp và Chu cô nương mang lại rõ ràng. Tôi không muốn nói xấu tín đồ khác sinh sống sau sườn lưng, dẫu vậy trước khía cạnh thì đang nói rõ toàn bộ.

Trương Vô Kỵ bỗng dưng nổi lòng tò mò và hiếu kỳ, hỏi lại:

- Thế cô ước ao hỏi bọn họ cthị trấn gì?

Triệu Mẫn đáp:

- Đến cơ hội kia anh tự khắc biết. Tôi ko sợ hãi nguy khốn, anh gồm gì nhưng mà sợ?

Trương Vô Kỵ khá do dự, nói:

- Vậy là chính cô đòi đi, giả dụ nhỏng nghĩa prúc tôi hạ độc thủ, tôi cũng cứu vãn ko nổi đâu.

Triệu Mẫn nói cứng cáp nịch:

- Tôi không cần anh cần lo mang đến tôi.

Trương Vô Kỵ bực dọc nói:

- Lo mang đến cô? Tôi còn mong mỏi mang đến cô bị tiêu diệt là khác.

Triệu Mẫn cười:

- Thế sao anh ko đụng thủ đi.

Trương Vô Kỵ hừ một giờ, ko thèm nói nữa, rảo bước đi về phía phố chợ, Triệu Mẫn lẽo đẽo theo sau. Hai bạn cho thị xã rồi, Trương Vô Kỵ dứt lại xoay đầu nói:

- Triệu cô nương, tôi đã nhận được lời cô đã tạo nên cô tía cthị xã. Việc đầu tiên là đi tìm tkhô cứng đao Đồ Long, coi như xong rồi. Còn nhì cthị trấn nữa chưa có tác dụng xong, ví như cô gặp gỡ nghĩa phú tôi, thể nào cô cũng bị tiêu diệt. Vậy cô cứ đi đi, chừng làm sao tôi khiến cho cô kết thúc nốt hai cthị trấn nữa, lúc đó cô chạm chán nghĩa prúc tôi cũng chưa muộn.

Triệu Mẫn mặc nhiên mỉm cười, nói:

- Anh rứa kiếm tìm nguyên do để cho tôi khỏi bị giết thịt, tôi biết tức thì là anh quăng quật tôi không nổi nhưng.

Trương Vô Kỵ lại nổi giận:

- Dẫu đến tôi ko nỡ xuống tay thì đã sao?

Triệu Mẫn nói:

- Thì tôi vui vui mắt lắm. Tôi trước nay vẫn đắn đo anh tất cả tâm thành với tôi ko, hiện thời thì biết rồi.

Trương Vô Kỵ thsinh sống hắt ra nói:

- Triệu cô nương, tôi van cô, cô đi nơi khác đi.

Triệu Mẫn cương quyết rung lắc đầu:

- Tôi nhất định đề xuất chạm mặt Tạ đại hiệp.

Trương Vô Kỵ không hề bí quyết như thế nào rộng, đành bắt buộc đi cho khách điếm, cho trước phòng của Tạ Tốn, đứng bên cạnh gõ hai giờ đồng hồ, gọi:

- Nghĩa phụ!

Miệng thì call mà lại nam giới lập tức đứng chắn trước khía cạnh Triệu Mẫn. Chàng gọi hai lần không thấy phía bên trong bao gồm tiếng trả lời. Trương Vô Kỵ đẩy cửa, thấy cửa ngõ vẫn đóng góp chặt, trong bụng khởi nghi, suy nghĩ thầm tai nghĩa phụ thính như thế, tôi vừa mang đến phía trên thì ông bao gồm vẫn ngủ cũng đã thức rồi, nếu như đã đi được ra phía bên ngoài thì cửa ngõ chống sao vẫn còn đóng?

Cmặt hàng dùng tay đẩy dịu, nghe bí quyết một giờ đồng hồ, then cửa ngõ vẫn gãy rời, cửa phòng msinh sống tung ra, trái nhiên không có Tạ Tốn sống bên trong. Thế nhưng lại một cánh hành lang cửa số ló mặt, ắt hẳn ông ta theo đó mà ra. Chàng lại chạy đến phòng Chu Chỉ Nhược, kêu lên hai tiếng:

- Chỉ Nhược.

Cũng không nghe tiếng đáp lại, đẩy cửa vào cũng ko thấy đàn bà đâu, trên chóng quần áo vẫn còn xếp ngay lập tức nđính thêm. Trương Vô Kỵ tởm nghi bất định:?Không lẽ chạm chán phải địch nhân??. Csản phẩm gọi fan hầu chống mang đến hỏi, gã kia nói ko thấy nhị tín đồ ra đi, cũng không nghe thấy giờ đồng hồ cãi cự pk. Trương Vô Kỵ cảm giác lặng trọng tâm trường đoản cú nhủ:?Chắc nhị fan nghe thấy tiếng gì xa lạ cần đuổi rượt theo tăm hơi kẻ địch?. Lại nghĩ mặc dù Tạ Tốn đôi mắt mù nhưng mà võ thuật cao cường, trên đời ít ai địch lại, huống bỏ ra lại sở hữu Chu Chỉ Nhược là fan tinh tế và sắc sảo cảnh giác theo, dĩ nhiên không tồn tại cthị xã gì. Csản phẩm theo cửa sổ của Tạ Tốn dancing ra ngoài, chú ý bình thường quanh, không tồn tại gì quá lạ, lại trở về phòng.

Triệu Mẫn nói:

- Anh không tìm kiếm thấy Tạ đại hiệp, sao phương diện lại dường như nhỏng mừng húm lắm là sao?

Trương Vô Kỵ nói:

- Lại nói lăng nói nhăng, tôi mừng cuống bao giờ?

Triệu Mẫn mỉm cười:

- Thế anh tưởng tôi không thấy được mặt anh hay sao? Anh vừa đẩy cửa phòng vào, hơi băn khoăn một tí, rồi nhanh chóng mặt liền dãn ra.

Trương Vô Kỵ ko chú ý mang lại cô ta, ra ngồi tựa vào cái nệm. Triệu Mẫn mủm mỉm cười ngồi xuống ghế nói:

- Tôi biết anh sợ hãi Tạ đại hiệp giết thịt tôi, may quá ông ta không tồn tại đơn vị, ngoài thêm phiền toái. Tôi biết anh cấp thiết làm sao vứt rơi tôi được.

Trương Vô Kỵ lại nổi cọc:

- Không vứt được cô thì sẽ sao?

Triệu Mẫn cười cợt nói:

- Thì tôi vui thú vui lắm chứ sao.

Trương Vô Kỵ tức tối nói:

- Thế sao cô năm lần bảy lượt cđọng hại tôi mãi? Thế cô bao gồm vứt tôi được không?

Khuôn phương diện hoa da phấn của Triệu Mẫn đùng một phát đỏ lên, nói nhỏ:

- Đúng nạm, thuở đầu quả tôi vẫn muốn làm thịt anh, dẫu vậy từ hôm gặp gỡ nhau sống Lục Liễu Sơn Trang rồi, ví như tôi còn có bụng sợ anh thì ttránh tru khu đất diệt Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ này, chết đi lâm vào hoàn cảnh mười tám tầng âm ti, vạn kiếp chẳng được cực kỳ sinh.

Trương Vô Kỵ nghe thấy bạn nữ thề thốt nặng lời như vậy tức thì nói:

- Thế cớ sao chỉ vì chưng một thanh đao, một tkhô giòn kiếm mà cô nỡ quăng quật tôi lại địa điểm hoang đảo?

Triệu Mẫn nói:

- Nếu anh vẫn suy nghĩ như vậy, dù tôi có một trăm chiếc mồm cũng bắt buộc nào biện giải được, chỉ còn nước chờ Tạ đại hiệp với Chu cô nương về, bốn bạn mình đối hóa học mang đến rõ ràng.

Trương Vô Kỵ nói:

- Cô mồm mồm hoa ngôn xảo ngữ, lừa là lừa được tôi, chứ làm thế nào lừa nổi nghĩa phụ tôi với Chu cô nương.

Triệu Mẫn cười:

- Thế sao anh lại chịu làm cho tôi tiến công lừa? Chính do trong trái tim anh cũng thích tôi, tất cả đề nghị nắm không?

Trương Vô Kỵ hậm hực:

- Thích thì đã sao?

Triệu Mẫn nói:

- Thì tôi vui mừng rỡ chứ sao nữa?

Trương Vô Kỵ thấy nữ giới mỉm cười tươi nhỏng nhành hoa, khiến cho ai nhìn thấy cũng nên chạnh lòng, phụ nữ lại vừa bắt đầu bị bản thân tát mang đến mấy dòng mặt sưng lên trông càng tội nghiệp cần phải xoay đầu sang chỗ khác không dám chú ý lâu. Triệu Mẫn nói:

- Mình ở trong dòng miếu đó một hồi thọ, bụng đói thật.

Nàng ngay thức thì call điếm tiểu nhị, đưa ra một đĩnh kim cương nhỏ dại, bảo y dọn một mâm cỗ thượng hạng đem lên. Tên bồi bàn luôn mồm vâng dạ, ngay lập tức với lên hoa trái thiết bị điểm trung tâm, rồi một lúc sau mang thêm rượu làm thịt. Trương Vô Kỵ nói:

- Mình ngóng nghĩa phú về rồi ăn luôn thể.

Triệu Mẫn nói:

- Tạ đại hiệp cho phía trên thì mạng tôi có thể gì còn, bỏ ra bởi ăn uống trước cho no, xuống âm ngoài thành ma đói ma khát.

Trương Vô Kỵ thấy nữ tuy nói thế nhưng huyền diệu động tác cử chỉ giống như vẫn tất cả nhà định không tỏ vẻ gì khiếp sợ. Triệu Mẫn lại nói:

- Tôi vào túi tất cả tiền phía trên, nhằm bảo điếm tiểu nhị có tác dụng một mâm tiệc rượu.

Trương Vô Kỵ hững hờ nói:

- Tôi chẳng dám siêu thị nhà hàng gì với cô nữa đâu, biết thời gian như thế nào cô lại vứt Thập Hương Nhuyễn Cân Tán vào.

Triệu Mẫn khía cạnh sầm xuống nói:

- Anh chẳng ăn uống thì thôi để khỏi bị tôi bỏ thuốc độc mang lại chết.

Nói kết thúc người vợ ngồi nạp năng lượng một mình. Trương Vô Kỵ bảo tiểu nhị sở hữu lên mấy cái bánh bao, tự mình ngồi riêng rẽ một góc sinh sống xa xa bên trên giường ăn uống ngốn ngấu. Trên mâm của Triệu Mẫn làm sao gà con quay, dê nướng, cá rán, rau xanh cỏ thật những món ăn ngon lành, cô gái ăn một hồi tự dưng nước đôi mắt tan ròng rã ròng rã rơi cả xuống chén bát đang ăn, gượng gạo ăn mấy miếng rồi quăng đũa chén xuống, gục xuống bàn tấm tức khóc.

Nàng khóc một hồi thọ, giơ tay gạt lệ, hình như trong tim vơi nhõm đi các, quan sát vọng ra hành lang cửa số nói:

- Chỉ thêm 1 tiếng nữa là ttránh buổi tối rồi, phân vân gã Hàn Lâm Nhi kia bị mang đi phương thơm như thế nào, nếu nlỗi mất tăm dạng thì thật cực nhọc mà lại giải cứu.

Trương Vô Kỵ chột dạ, đứng bật dậy nói:

- Đúng vậy, tôi nên đi cứu Hàn Lâm Nhi trước.

Triệu Mẫn nói:

- Rõ lừng khừng xấu, bao gồm ai thì thầm cùng với anh mà lại cũng tiếp lời.

Trương Vô Kỵ thấy nữ khi giận lúc thẹn, Khi vui lúc bi quan, trong trái tim đàn ông không khỏi vừa bực vừa yêu, lưỡng lự vậy nào mang lại đề nghị, chóng vánh trếu tráo nạp năng lượng đến dứt mấy dòng bánh bao rồi chạy ra phía bên ngoài. Triệu Mẫn nói:

- Để tôi đi với anh.

Trương Vô Kỵ đáp:

- Tôi ko yêu cầu cô theo tôi.

Triệu Mẫn hỏi:

- Sao vậy?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Cô giết thịt chết biểu muội tôi, có lẽ nào tôi lại đi tầm thường cùng với kẻ thù?

Triệu Mẫn nói:

- Được rồi, thì anh đi một mình.

Trương Vô Kỵ chạy ra cho cửa, bỗng dưng trở về hỏi:

- Cô tại chỗ này làm gì?

Triệu Mẫn đáp:

- Tôi đợi nghĩa prúc anh về, nói cho ông ấy biết anh đã từng đi cứu giúp Hàn Lâm Nhi rồi.

Trương Vô Kỵ nói:

- Nghĩa prúc tôi ghét kẻ ác như đối phương, lẽ làm sao làm cho cô sống sót?

Triệu Mẫn thlàm việc dài một tiếng:

- Cái số tôi thế đành chịu đựng, biết có tác dụng nắm nào?

Trương Vô Kỵ trầm dìm một hồi nói:

- Cô đề xuất rời ra chỗ khác đi, ngóng tôi quay về rồi hãy xuất xắc.

Triệu Mẫn rung lắc đầu:

- Tôi biết tách đi đâu hiện nay.

Trương Vô Kỵ đáp:

- Thôi được, cô đi theo tôi cứu vãn Hàn Lâm Nhi, rồi sau vẫn trở lại đối hóa học.

Triệu Mẫn cười:

- Cái đó là anh rủ tôi đi, chđọng không phải tôi nèo nẹo đòi đi đâu đấy.

Trương Vô Kỵ nói:

- Cô và đúng là ám quẻ tôi, chạm mặt cô thiệt là rủi ro xấu ko để đâu mang đến hết.

Triệu Mẫn bình thản cười nói:

- Anh chờ tôi một lúc.

Xem thêm: " Áo Lót Thể Thao Nam Dài Tay Thể Thao, Áo Lót Body Dài Tay Thể Thao

Nói chấm dứt cô bé thuận tay ngừng hoạt động phòng lại. Qua một cơ hội sau, Triệu Mẫn Open phòng ra, nữ giới đang đổi khác quần áo phụ nữ, áo điêu chùm đầu, áo khoác bằng gấm đỏ, ăn diện rất là đẳng cấp. Trương Vô Kỵ ngạc nhiên như thế nào lại rước vào bọc hầu hết món quần áo sang trọng mang lại chũm, nghĩ thầm:?Cô gái này thật là mưu tế bào, hành thực sự băn khoăn đâu cơ mà lường?. Triệu Mẫn nói:

- Sao anh ngơ ngẩn chú ý tôi là sao? Tôi mặc cầm cố này anh thấy gồm đẹp mắt không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Mặt thì đẹp nlỗi hoa, lòng thì nhỏng rắn rết.

Triệu Mẫn cười khanh hao khách nói:

- Đa tạ Trương đại giáo chủ sẽ ban mang đến luôn tiện cô gái mấy chữ đó. Trương giáo công ty, ngài cũng bắt buộc đi núm áo xống khác mang đến đẹp nhất đi thôi.

Trương Vô Kỵ phật ý nói:

- Tôi từ bé bỏng ăn mặc rách nát rưới đang quen thuộc, giả dụ cô hiềm quần áo tôi lam bạn thân thì chẳng rất cần phải đi cùng với tôi làm những gì.

Triệu Mẫn đáp:

- Anh chớ gồm nghĩ quấy, tôi chỉ mong muốn xem anh mang xống áo đẹp nhất xem anh ra cố nào thôi. Anh ở đây ngóng một thời gian, tôi chạy đi download quần áo cho anh. Cũng may là bọn hành khất kia đi theo đường lớn để vào cửa quan, bản thân chỉ việc đi nkhô nóng một tí không sợ xua theo không kịp.

Nàng không đợi cánh mày râu trả lời, đi thẳng liền mạch ra cửa ngõ. Trương Vô Kỵ ngồi trên giường, từ bỏ trách bản thân sao không được cứng cỏi, cđọng khiến cho cô bé này vầy vò, rõ ràng thiếu nữ là kẻ sợ hãi tín đồ em họ mình, vậy mà lại hiện giờ thuộc cô ta mỉm cười cười nói nói. Trương Vô Kỵ ơi là Trương Vô Kỵ, ngươi còn đề cập là phái nam tử hán phái mạnh sao được? Còn mặt mũi như thế nào cơ mà làm cho giáo công ty Minh giáo, tín hiệu lệnh quần hùng?

Csản phẩm chờ một thời gian thọ không thấy Triệu Mẫn trở lại, nhìn ra trời vẫn sâm sđộ ẩm tối, nghĩ thầm:?Việc gì mình nên đợi cô ta? Cứ đọng một mình đi cứu vớt Hàn Lâm Nhi thì sẽ sao nào?. Thế tuy nhiên vừa tới đó cánh mày râu lại hình dung tức thì ra một ctranh tượng thiếu nữ đi thiết lập xống áo về chạm chán yêu cầu Tạ Tốn đánh cho 1 ctận hưởng ngay lập tức thiên linh dòng, vỡ lẽ đầu nát nước chết lăn uống ra, xống áo tung tóe, ngay lập tức chột dạ. Csản phẩm đứng dậy ngồi xuống, nghĩ ngợi xa gần, mãi đến lúc nghe đến tiếng chân uyển chuyển, hương thơm phả vào mũi, Triệu Mẫn ôm nhì quấn xống áo đi vào phòng. Trương Vô Kỵ nói:

- Đợi cô để quá lâu, thôi ko nên nỗ lực quần áo nữa, mau xua theo địch thủ mang đến rồi.

Triệu Mẫn mỉm cười:

- Đã chờ được bấy lâu, bao gồm gì ko thêm được một chút ít nhằm rứa áo quần. Tôi đã và đang mua thêm nhì nhỏ ngựa, mình sẽ đi xuyên đêm xua theo.

Nàng nói rồi tháo dỡ cái bọc ra, lấy từng món quần áo giầy vớ nói:

- Nơi địa phương thơm nhỏ chẳng bao gồm gì xứng đáng cài đặt, anh mặc tạm bợ, lúc nào mang lại Đại Đô đã tải thêm cái áo cừu mặc ngoại trừ.

Trương Vô Kỵ thảng thốt, nghiêm mặt nói:

- Triệu cô nương, cô đừng khi nào nghĩ tới chuyện tôi tđam mê đồ gia dụng phụ quí, qui sản phẩm triều đình. Trương Vô Kỵ này con đường mặt đường bé con cháu nhà Đại Hán, mặc dù cho giảm khu đất phong vương, cũng nhất mực ko đầu mặt hàng Mông Cổ.

Triệu Mẫn thsinh hoạt nhiều năm nói:

- Trương đại giáo nhà, ông thử coi đó là xống áo fan Mông xuất xắc là áo xống người Hán?

Nàng vừa nói vừa giới thiệu một chiếc trường bào màu xám. Trương Vô Kỵ thấy gần như món nữ cài đặt đa số là phục mức độ Hán nhân, ngay thức thì đồng ý. Triệu Mẫn lại con quay bạn lại nói:

- Anh xem tôi gồm tí gì tương tự một quận chúa Mông Cổ chăng? Hay chỉ là 1 người con gái Hán nhân trung bình thường?

Trương Vô Kỵ thấy trong tâm địa bàng hoàng, trước đây chỉ suy nghĩ phụ nữ áo xống đẳng cấp và sang trọng, tất cả nghĩ về gì mang lại Mông? Hán khác biệt đâu, từ bây giờ nghe thiếu nữ kể tới new chú ý kỹ lại thấy cô gái trọn vẹn ăn mặc nhỏng một cô nàng người Hoa. Chàng thấy thiếu nữ nhì má ửng hồng, trong góc nhìn lung linh đầy vẻ tha thiết, vào một giây thôi vào đầu đại trượng phu bừng lên đọc ngay lập tức chủ ý của nữ giới, ấp úng nói:

- Cô... cô...

Triệu Mẫn nói nhỏ:

- Trong lòng đàn ông chẳng thể làm sao quên được em, em sao lại chẳng biết? Csản phẩm là bạn Hán tốt bạn Ngulặng, đối với em thì cũng vậy. Cmặt hàng là tín đồ Hán, em cũng chính là bạn Hán, nam nhi là fan Mông, em cũng chính là tín đồ Mông. Trong lòng nam giới suy nghĩ ngợi bao nhiêu điều quân quốc đại sự yêu cầu rõ ràng kẻ Hoa fan Di, canh cánh cthị trấn quyền chũm uy danh, hưng phế được mất. Còn em ư? Vô Kỵ ca ca, trong thâm tâm em chỉ bao gồm một điều, đó là cánh mày râu nhưng thôi. Csản phẩm là fan tốt xuất xắc là bạn xấu, đối với em thật cũng chẳng khác một chút nào.

Trương Vô Kỵ mủi lòng, nghe con gái tạo nên trọng điểm sự vô cùng trìu thích kia, ko khỏi ý loạn tình mê, lặng đi một thời điểm sau mới hỏi:

- Cô hại biểu muội phù hợp do sợ tôi rước cô ta làm cho vợ chăng?

Triệu Mẫn Khủng tiếng đáp:

- Người hại Ân cô nương không phải là em. Anh tin cũng rất được, thiếu tín nhiệm cũng khá được, em chỉ gồm một câu đó mà thôi.

Trương Vô Kỵ thngơi nghỉ dài nói:

- Triệu cô nương, em so với tôi một mối chơn tình, tôi đâu phải chỉ gỗ đá gì cơ mà không cảm kích? Thế nhưng lại đến ngày hôm nay, sự cố vẫn vậy rồi, em nỡ làm sao còn lừa dối tôi?

Triệu Mẫn nói:

- Em từ xưa tới nay vẫn chấp nhận cho rằng bản thân hoàn hảo trí tuệ, cần cthị trấn gì rồi cũng chiếm phần phần rộng, đâu bao gồm ngờ nhiều chuyện ngoại trừ trước được. Vô Kỵ ca ca, lúc này bản thân không đi nữa, anh ngơi nghỉ khu vực phía trên ngóng Tạ đại hiệp, còn em mang lại chống Chu cô nương chờ cô ta.

Trương Vô Kỵ quái dị hỏi:

- Để làm cho gì?

Triệu Mẫn đáp:

- Anh đừng hỏi tại sao. Cthị trấn Hàn Lâm Nhi anh khỏi buộc phải lo, em đảm bảo an toàn sẽ cứu anh ta về là hoàn thành.

Nói hoàn thành chị em cù sườn lưng đi ra bên ngoài, quý phái mặt chống của Chu Chỉ Nhược đóng cửa lại. Trương Vô Kỵ tốt nhất thời không biết phụ nữ suy tính cthị xã gì, bèn nằm tựa bên trên nệm cố gắng cân nhắc, đùng một cái nghĩ về ra một việc:?hay là thiếu nữ ta biết được ta cùng với Chỉ Nhược đã tất cả gắn ước hôn nhân nên thịt 1 mình biểu muội ta không đủ đề xuất lo liệu thịt luôn luôn cả Chỉ Nhược? Không lẽ Huyền Minch nhị lão bong khỏi miếu Di Lặc ngay tắp lự tiếp đây ám toán thù nghĩa phụ ta và Chỉ Nhược rồi?? Csản phẩm nghĩ đến Huyền Minch nhị lão, trong tâm ko ngoài khiếp hãi, Lộc Trượng Khách và Hạc Bút Ông nhị tín đồ võ công quá cao quý, Tạ Tốn dẫu mang đến mắt không bị mù cũng ko cứng cáp địch lại được một trong những hai lão già này.

Csản phẩm ngay tức khắc nhỏm dậy, chạy đến ko kể phòng Triệu Mẫn hỏi:

- Triệu cô nương, Huyền Minh nhị lão thủ hạ của cô ấy đi đâu rồi?

Triệu Mẫn trường đoản cú phía bên trong nói vọng ra:

- Hai bạn kia kiên cố đoán là tôi thoát thân rồi sẽ trsinh sống về quan nội phải đuổi rượt theo lối kia.

Trương Vô Kỵ hỏi lại:

- Cô nói bao gồm thiệt ko đó?

Triệu Mẫn mỉm cười khẩy đáp:

- Nếu anh hoài nghi lời tôi thì còn hỏi làm cho gì?

Trương Vô Kỵ không còn biết trả lời sao, đứng ngơ ngẩn nghỉ ngơi bên ngoài. Triệu Mẫn nói:

- Ví nlỗi tôi nói cùng với anh là tôi vẫn không nên Huyền Minc nhị lão nhị người mang đến khách điếm này thịt chết Tạ đại hiệp với tình nhân của anh ấy là Chu cô nương thì anh có tin không?

Câu nói kia đúng tức thì ý niệm cực shock duy nhất trong lòng Vô Kỵ, nam giới liều giơ chân đá tung cửa nhà ra, trên trán gân xanh nổi lên, run run nói:

- Cô? cô?

Triệu Mẫn thấy quý ông điệu bộ như vậy, trong lòng cũng thấy khiếp sợ, đâm ra ân hận hận là sẽ thốt lên câu đó, gấp nói:

- Tôi dọa anh đùa kia, không tồn tại cthị xã kia đâu, anh chớ xem như là thiệt.

Trương Vô Kỵ chằm chằm quan sát bạn nữ, chậm trễ hỏi lại:

- Cô không hại mang đến khách hàng điếm này gặp gỡ nghĩa phụ tôi, mồm năm miệng mười đòi đối chất cùng với ông ta, hợp lí cô biết có thể nhị fan không hề nơi cõi dương trần nữa?

Chàng vừa nói vừa tiến lại gần, đứng cách thiếu nữ chừng bố thước, chỉ Việc giơ tay lên tiến công ra một chưởng là Triệu Mẫn đã bị tiêu diệt tức thì. Triệu Mẫn quan sát trực tiếp vào mặt Trương Vô Kỵ, nghiêm mặt nói:

- Trương Vô Kỵ, tôi nói với anh, ngơi nghỉ trên đời này trừ Khi chủ yếu đôi mắt nhận ra, chứ đọng chớ gồm nghe fan xung quanh nói ra nói vào, cũng chớ tất cả suy nghĩ ngợi lung tung. Anh mong muốn giết mổ tôi thì cứ bài toán ra tay, nhưng lại khi nghĩa prúc anh về lại phía trên rồi thì lòng dạ anh khi đó vẫn ra nỗ lực nào?

Trương Vô Kỵ định thần, trong tâm địa tương đối sượng sùng nói:

- Chỉ yêu cầu nghĩa phụ tôi bình yên yên thân thì quả đúng là như mong muốn lắm rồi. Chuyện sinc tử an nguy của phụ thân nuôi tôi, cô ko được mang ra có tác dụng trò đùa.

Triệu Mẫn gật đầu đồng ý nói:

- Đúng ra tôi tránh việc nói câu đó, lỗi về phần tôi, mong anh đừng trách rưới.

Trương Vô Kỵ thấy phụ nữ nhỏ vơi nhận không nên, lòng thấy dịu lại, mỉm mỉm cười đáp:

- Tôi trái cũng đều có khá lỗ mãng đắc tội với cô.

Nói xong nam giới trở lại chống Tạ Tốn. Hai bạn ngóng cả đêm cho tận sáng sau vẫn không thấy Tạ Tốn cùng Chu Chỉ Nhược trở lại, Trương Vô Kỵ lại ban đầu lo, nạp năng lượng qua quít vài ba vật dụng điểm tâm rồi bàn cùng với Triệu Mẫn trường đoản cú hỏi trù trừ hai fan ấy đi đâu. Triệu Mẫn nhíu mi đáp:

- Cthị xã này kể cũng khác thường. Chi bởi bản thân rượt đuổi theo lũ Sử Hỏa Long kiếm tìm biện pháp thám thính xem cố gắng nào!

Trương Vô Kỵ đồng ý nói:

- Chỉ còn cách đó thôi.

Sau kia nhì tín đồ tính toán chi phí nống thuê chống trả cho ctận hưởng quĩ, dặn là giả dụ nhỏng Tạ Tốn và Chu Chỉ Nhược quay trở lại thì bảo bọn họ hóng khu vực khách điếm. Hầu phòng bèn dẫn lại nhì bé ngựa màu rubi thóc, Trương Vô Kỵ thấy nhị con ngựa lông trơn mượt, thân khỏe người mẫu, quả tình là lương câu danh quí, ko khỏi tấm tắc đánh giá cao, có lẽ rằng là ngựa chị em dùng để làm xua theo bọn Cái Bang, tối hôm qua đi ra phía bên ngoài thiết lập áo xống ngay tức khắc mang lại dắt về. Triệu Mẫn mỉm cười, dancing phắt lên một nhỏ. Hai con ngựa tuy nhiên song chạy ra khỏi thị xã, theo hướng nam trực tiếp tiến. Người ngoài nhận thấy nhì con tuấn mã rong ruổi như nhì bé Long, bên trên sườn lưng lại là hai tín đồ ăn diện sang cả, tướng mạo mạo tuấn mỹ, phần đa tưởng là một trong cặp vk chồng con nít loại nhà quan liêu ra bên ngoài du ngoạn.

Hai bạn chạy suốt một ngày đi mang lại rộng nhị trăm dặm, nghỉ lại trên tuyến đường một đêm, sáng hôm sau lại đi tiếp.

Hôm kia chạy đến khoảng chừng trưa, thấy gió mùa rét thổi trường đoản cú sau sườn lưng, trời âm u, mây Đen nhỏng mong muốn nghiền từ trên đỉnh đầu xuống, thay chạy thêm nhị chục dặm nữa thì tuyết lông ngỗng lả tả bay. Trên đường đi Trương Vô Kỵ cùng Triệu Mẫn thiệt ít thì thầm, thấy tuyết đổ mỗi khi một dày ko nói một lời giục ngựa chạy cho nkhô nóng. Hôm đó hai fan đi sang 1 vùng thật hoang vắng, chỉ toàn núi non, tuyết đến sát một thước, hai bé ngựa dẫu là thần tuấn cũng không chịu nổi.

Trương Vô Kỵ thấy trời mọi khi một buổi tối dần, tung bản thân khiêu vũ lên đứng trên yên ổn, quan cạnh bên bốn bề, chẳng thấy tòa tháp khói lửa gì, vào bụng chần chờ nói:

- Triệu cô nương, cô nghĩ về đề nghị làm thế nào đây? Nếu bản thân thường xuyên đi e rằng nhì con vật Chịu ko nổi.

Triệu Mẫn cười khẩy:

- Anh chỉ biết đến loài vật chịu ko nổi cơ mà gồm biết bé bạn sống mái như thế nào đâu?

Trương Vô Kỵ thấy sượng sùng, nghĩ thầm:?Ta trong người dân có Cửu Dương thần công cần không thấy mệt mỏi lạnh giá, cứ đọng lo hối hả chuyện cứu vớt fan yêu cầu đâu tất cả ngó ngàng gì mang đến nàng?. Hai tín đồ chạy thêm 1 quãng nữa, bất chợt nghe gồm giờ đồng hồ sột soạt, một bé hoẵng từ bỏ bên phía trái chạy vụt qua con đường, vọt thẳng vào vào núi. Trương Vô Kỵ nói:

- Để tôi bắt nó về bữa ăn.

Cmặt hàng vừa nói vừa khiêu vũ thoát ra khỏi lặng ngựa, theo dấu chân bé nai giữ lại bên trên tuyết rượt theo. Vòng qua 1 triền núi, bên dưới ánh nắng mông lung thấy bé nai kia toan chạy vào một chiếc hang. Csản phẩm ko để loài vật đâm vào tức thời đề khí, nhào tới như một mũi tên bắn, vẫn cố ngay được cổ nó. Con cheo ngay thức thì xoay đầu lại gặm vào tay Đấng mày râu cơ mà Trương Vô Kỵ sẽ sử kình bóp một chiếc, nghe lách giải pháp, loài vật đã gãy cổ chết ngay lập tức. Csản phẩm thấy mẫu hang đó eo hẹp lắm tuy thế cũng tạm bợ đầy đủ cho hai người dung thân, cần ngay tức thì xách con hoẵng lên, trở về bên cạnh Triệu Mẫn nói:

- Bên kia gồm một cái hang, mình trợ thì ở đó qua đêm, cô nghĩ sao?

Triệu Mẫn gật đầu đồng ý, đùng một cái má đỏ bừng, xoay đầu qua, giục ngựa tiếp cận. Trương Vô Kỵ dắt nhì bé ngựa lên phía trên sườn núi buộc vào dưới cội nhị cây tùng để tránh tuyết rồi đi tìm củi khô, đốt một lô lửa sinh hoạt vào hang. Cái hang đó cũng không ẩm mốc, không tồn tại phân trúc hay sản phẩm công nghệ gì dơ dáy dáy, quan sát vào trong thấy về tối om om chẳng nghe biết tận đâu. Trương Vô Kỵ lột da bé hoẵng, cắt ra dùng tuyết vệ sinh mang đến thật sạch, nướng trên đụn lửa. Triệu Mẫn cũng toá áo chiên, trải xuống khu đất. Lửa cháy tưng bừng dòng hang ấm cúng chẳng khác gì một phòng xuân.

Trương Vô Kỵ bỗng dưng xoay đầu lại, thấy ánh lửa lúc sáng cơ hội tối, chiếu lên khuôn khía cạnh nữ giới càng thêm kiều diễm. Hai fan chú ý nhau cười cợt khinh khích, từng nào căng thẳng đói lạnh của một ngày theo tiếng cười tiêu tan cả.

Thịt nai chín rồi, hai người mọi cá nhân núm một đùi ăn uống. Trương Vô Kỵ nếm nếm thêm củi vào lô lửa, ngồi nhờ vào vách đá hỏi:

- Đi ngủ chưa?

Triệu Mẫn mỉm mỉm cười, ngả sống lưng vào một bên hang, nhắm mắt lại. Trương Vô Kỵ mũi ngửi thấy hương thơm thơm trường đoản cú fan phái nữ lan ra, thấy người vợ nhị má hây hây, thực chỉ muốn ghé mồm hôn một chiếc nhưng lập tức cầm dằn lòng nhắm mắt ngủ.

Hai fan ngủ đến giữa đêm, chợt nghe từ xa gồm tiếng chân ngựa vọng lại, Trương Vô Kỵ giật bản thân choàng dậy, lắng tai nghe, thấy bao gồm tứ bé ngựa từ phía nam chạy lên phía bắc. Cmặt hàng thấy bên ngoài tuyết vẫn đã rơi, nghĩ thầm:?Đêm khuya tuyết vẫn đổ, xông pha lạnh mát nhưng đi, hẳn những người này có vấn đề gấp gáp lắm?.

Tiếng vó ngựa cho ngay sát thiên nhiên hoàn thành lại, một lúc sau, tiếng chân ngựa thấy gần hơn đúng là họ vẫn tiến về phía sơn cồn. Trương Vô Kỵ chột dạ suy nghĩ thầm:?Cái hang này làm việc vùng phía đằng sau núi, nếu như con hoẵng ko chạy vào đây mình cũng bắt buộc như thế nào kiếm tìm thấy, sao lại sở hữu người biết nhưng mà tìm vào??. Thế tuy vậy nam nhi hiểu tức thì ra:?Đúng rồi! Mình đi trên tuyết còn lại vết chân, tuy xuyên suốt đêm qua tuyết đổ xuống nhưng mà vẫn không hết vệt tích?.

Lúc này Triệu Mẫn đã và đang tỉnh dậy rồi, nói nhỏ:

- Người mang lại đó là đối thủ ko chừng, mình phải rời đi xem chúng ta là ai.

Nàng nói rồi bốc tuyết phía bên ngoài động dập tắt gò lửa. Lúc bấy giờ giờ chân ngựa đã và đang kết thúc lại, nghe giờ bốn tín đồ đạp tuyết tiếp cận, chỉ trong tích tắc đã đến chỉ từ giải pháp dòng hang chừng mươi trượng. Trương Vô Kỵ nói thầm:

- Bốn người này thân pháp cực nhanh nhứa hẹn, là hồ hết cao thủ cực kỳ gớm ghê.

Nếu nlỗi hai tín đồ chạy ra bên ngoài để ẩn núp thể như thế nào tứ fan này cũng phát hiện. Còn chưa biết tính sao, Triệu Mẫn sẽ di động cầm tay Trương Vô Kỵ dẫn vào vào hang. Sơn rượu cồn kia càng vào càng nhỏ dại lại nhưng mà rất sâu, đi vào chừng hơn một trượng thì cho tới một khúc rẽ, bỗng nhiên nghe fan bên phía ngoài nói:

- Tại phía trên bao gồm một cái hang.

Trương Vô Kỵ nghe giờ bạn nói hết sức thân quen, chẳng ai không giống mà lại là tứ sư bá Trương Tùng Khê, vừa mừng vừa sợ, lại nghe một giờ fan không giống nói:

- Vết chân ngựa và vệt chân bạn bước vào vào hang này.

Người nói kia đó là Ân Lê Đình. Trương Vô Kỵ đang định công bố Gọi thì Triệu Mẫn đã giơ tay bịt miệng quý ông lại, xẹp tai nói nhỏ:

- Anh cùng với em nhì bạn sinh hoạt thông thường một nơi khu vực trên đây, để bọn họ thấy được e đang suy nghĩ không giỏi về phần mình.

Trương Vô Kỵ suy nghĩ thiếu nữ nói trái ko không đúng, Triệu Mẫn và bản thân Tuy nhì bạn trọn vẹn trong sáng dẫu vậy một song phái nam nữ giới ngủ thông thường trong một đánh cồn, làm cho sư bá sư thúc trông thấy, ai dám có niềm tin rằng nhị bạn không tồn tại chuyện nọ điều kia? Huống bỏ ra Triệu Mẫn là quận chúa đơn vị Nguyên ổn, đã có lần bắt giam lũ Trương Tùng Khê, Ân Lê Đình nơi cvào hùa Vạn An, có nhiều điều điếm nhục, từ bây giờ thấy mặt quân địch, quả tình rất là phiền toái. Csản phẩm nghĩ về thầm:?Thôi bản thân đợi chờ cho lũ Trương tđọng bá, Ân lục thúc đi ngoài rồi vẫn một mình ra đi chạm mặt bọn họ cho đỡ ngượng?.

Lại nghe giờ Du Liên Châu nói:

- Ồ, ở chỗ này còn tồn tại vệt đốt lửa nữa! Ơ, gồm thêm cả lông domain authority cùng vệt huyết có tác dụng giết hoẵng.

Lại thêm 1 bạn nữa nói:

- Sao ta bối rối quá, chỉ mong sao thất đệ an ninh vô sự là xuất sắc rồi.

Giọng nói chính là giờ của Tống Viễn Kiều. Trương Vô Kỵ thấy toàn bộ tứ vị sư thúc sư bá Tống Du Trương Ân hồ hết có mặt nhằm đi tìm kiếm Mạc Tkhô giòn Cốc, nghe trong câu chuyện chúng ta đã nói, có lẽ thất sư thúc gặp đề nghị cường địch buộc phải trong bụng đại trượng phu cũng băn khoăn. Lại nghe tiếng Trương Tùng Khê cười nói:

- Đại sư ca mếm mộ thất sư đệ đề xuất vẫn tiếp tục tưởng như vẫn còn đấy là một đái sư đệ năm nào, thực tế trong năm gần đây tiếng tăm của Mạc thất hiệp cực kỳ vang danh, đâu tất cả đề nghị như thời xưa. Dù bao gồm chạm chán bắt buộc cường địch chăng nữa, một mình thất sư đệ cũng có thể đối phó được.

Ân Lê Đình nói:

- Tiểu đệ lại không lo cho thất đệ mà lại lo là lo mang đến thằng con cháu Vô Kỵ lần chần giờ này đã ở nơi nào. Nó hiện nay là giáo công ty Minch Giáo, cây cả gió khổng lồ, ít nhiều người có bụng mong mỏi sợ nó. Tuy Vô Kỵ võ công cao ráo thiệt nhưng mà lại là fan vượt ư trung hậu, đâu có biết cthị xã giang hồ nước phong ba độc ác, chỉ hại lại rơi vào bẫy của kẻ tà đạo thôi.

Trương Vô Kỵ thấy thiệt cảm hễ, nghĩ những vị sư bá sư thúc đãi mình ơn nghĩa sâu nặng như thế, lúc nào cũng nghĩ về mang đến bản thân. Triệu Mẫn gạnh miệng vào tai nam giới nói nhỏ:?Em là người gian đó, anh đã rơi vào mồi nhử của em đây, có biết chưa??.

Lại nghe tiếng của Tống Viễn Kiều:

- Thất đệ đi lên miền bắc tìm Vô Kỵ, có thể đang tìm thấy được chút mai dong, gồm điều thất đệ vướng lại tám chữ địa điểm khách hàng điếm nghỉ ngơi Thiên Tân ko đân oán được ý nghĩa nạm làm sao.

Trương Tùng Khê nói:

- Môn hộ hữu biến đổi, cức tu thanh khô lý<1>. Không lẽ trong phái Võ Đương họ lại sở hữu kẻ nào làm chuyện bại hoại xấu xa? Hay những thằng nhỏ nhắn Vô Kỵ công ty ta?

Ông kể tới phía trên liền chấm dứt lại, vào các giọng nói đầy vẻ băn khoăn lo lắng. Ân Lê Đình nói:

- Thằng con cháu Vô Kỵ quyết tất yêu làm sao có tác dụng cthị trấn gì bại hoại môn hộ, đái đệ chắc hẳn rằng là như thế.

Trương Tùng Khê nói:

- Ta hại là sợ nhỏ yêu đàn bà Triệu Mẫn thừa ư giảo quyệt gian ác, còn Vô Kỵ tphải chăng tuổi khí máu phương thơm cương cứng, bị rơi vào vòng mỹ dung nhan để rồi cũng giống như phụ vương nó ngày xưa, đi đến thân bại danh liệt?

Bốn người ko nói ngoài ra, toàn bộ đều chnghiền mồm thở nhiều năm. Lại nghe tiếng tiến công lửa rồi tiếng củi kêu lách bóc, lửa vẫn đội lên rồi. Ánh lửa hấp thụ vào sau cồn, mặc dù đang sang một khúc quanh mà lại Trương Vô Kỵ cũng lờ mờ bắt gặp khuôn mặt Triệu Mẫn, thấy nữ có vẻ vừa giận vừa oán, có lẽ rằng nghe Trương Tùng Khê nói đề xuất bực bản thân. Trương Vô Kỵ trong tim cũng tá hỏa nghĩ thầm:?Trương tứ đọng bá nói điều này cũng phải. Mẹ ta chẳng làm chi không đúng quấy nhưng đã tạo nên phụ vương ta bắt buộc nông nỗi kia. Còn Triệu cô nương này làm thịt biểu muội ta, làm cho nhục thái sư phụ và những vị sư bá, sư thúc của ta, làm thế nào sánh với bà bầu ta được??. Chàng suy nghĩ đến trên đây, tlặng đập thình thịch suy nghĩ tiếp:?Nếu nlỗi nhằm chúng ta tra cứu thấy bản thân cùng Triệu cô nương tại đây, dẫu bao gồm tát sạch sẽ nước Hoàng Hà cũng không vấn đề gì cọ sạch mát được tiếng oan này?.

Bỗng nghe Tống Viễn Kiều run run nói:

- Tứ đệ, trong bụng ta tất cả một mối lo ko tiện đề cập tới do tâm sự e bao gồm lỗi với ngũ đệ vẫn qua đời.

Trương Tùng Khê lừ đừ nói:

- Có phải đại ca e ngại rằng thằng con cháu Vô Kỵ hạ độc thủ cùng với thất đệ chđọng gì?

Tống Viễn Kiều không vấn đáp, Trương Vô Kỵ Tuy ko thấy nhưng mà cũng đoán là ông gật đầu đồng ý. Lại nghe Trương Tùng Khê nói:

- Thằng nhỏ xíu Vô Kỵ vốn cá tính nhân hậu, cứ đọng lý mà nói quyết cần thiết làm sao làm cthị xã ấy được. Tiểu đệ có lo là lo thất đệ tính khí thừa ư nóng nảy, nếu xay Vô Kỵ thừa đáng khiến y cần thiết vẹn cả song bề, lại thêm bé yêu đàn bà Triệu Mẫn sắp xếp gian kế nghỉ ngơi bên trong xúc xiểm dèm pha, khiến cho? khiến cho cho? ôi, lòng fan biết sao nhưng lường, sinh sống đời có biết từng nào câu hỏi xung quanh trước được, xưa nay nhân vật khó khăn cơ mà qua được ải Hotgirl, chỉ mong sao Vô Kỵ nhanh chóng biết ngừng cưng cửng trước vực nhưng mà thôi.

Ân Lê Đình nói:

- Đại ca, tđọng ca, hai vị bao gồm nói cũng chỉ đoán thù chừng, gồm khác gì fan nước Kỷ lo cthị trấn ttránh sập? Thất đệ chắc chẳng chạm chán chuyện gì hung hiểm đâu.

Tống Viễn Kiều nói:

- Từ Khi ta thấy thanh trường kiếm tùy thân của thất đệ, không khỏi lúng túng hoảng sợ, đứng ngồi không yên.

Du Liên Châu nói:

- Cthị xã kia quả thực quan yếu nào phân tích và lý giải được. Người luyện võ họ binc khí tùy thân đâu phải bạ đâu quăng quật kia, huống đưa ra tkhô nóng kiếm này lại là do sư phụ ban mang lại, và đúng là kiếm còn fan còn, tìm mất người?

Ông kể đến chữ?người? rồi yên lặng, không dám nói tiếp chữ?mất?. Trương Vô Kỵ nghe nói Mạc Thanh hao Cốc vứt lại thanh hao trường tìm thầy mang lại, và những sư bá sư thúc trái gồm nghi bản thân bám dính, trong tim vừa lo lắng, lại vừa gian khổ. Một cơ hội sau, thoang thoáng ngửi thấy bên trong hang có thể giữ mùi nặng hôi, xem ra đánh cồn này sâu lắm có thể dã thú ở trong số ấy không chừng. Chàng lo lắng bầy Tống Viễn Kiều phát giác, không dám thsinh hoạt bạo dạn, di động cầm tay Triệu Mẫn rón rón rén đi vào bên phía trong, lại e chạm đề nghị đá nhô ra đề nghị chuyển một tay về trước dò con đường. Chỉ mới đi được mấy bước, lại qua một khúc quẹo nữa, đột nhiên tay con trai chạm phải một vật gì mượt mềm hình như là 1 trong những tín đồ như thế nào đó.

Trương Vô Kỵ khiếp hoảng, vào bụng thoáng tức thì một ý nghĩ:?Không cần biết fan này là thù tuyệt là các bạn, chỉ việc y thông báo thôi là nhóm đại sư bá đang biết ngay?. Chàng vung tay ra điểm luôn năm chỗ huyệt đạo vị trí ngực với bụng người kia, rồi tiện thể tay chộp luôn luôn cổ tay kẻ nọ. Tay chàng va nên da giết mổ thấy giá lạnh, hóa ra fan ấy bị tiêu diệt trường đoản cú bao giờ. Trương Vô Kỵ nhờ vào chút ánh sánh leo teo từ phía bên ngoài phản vào, cố gắng quan sát khuôn phương diện fan đó, vào tia nắng lù mù giống như loại thây ma này là thất sư thúc Mạc Tkhô nóng Cốc. Csản phẩm hết sức khiếp hoàng, không còn hại bị đội Tống Viễn Kiều bắt gặp, lập tức ôm ngay chiếc xác chạy ra ngoài mấy bước. Ánh sáng phản vào rõ rộng, bắt gặp rõ ràng, chẳng đề nghị Mạc sư thúc thì còn ai vào đây?

Cơ hội tìm tiền cùng với Pi Network – miễn chi phí - trinh nữ gì không thử? - Clichồng vào mày mò ngay!!!
← Hồi 58Hồi 60 →
Hồi (1-76)